Nói dứt lời, Lý Long cũng mặc kệ gã, cất đống đồ vừa đổi được vào cốp xe rồi tiếp tục lái xe đi thẳng.Người nọ nhìn theo chiếc xe khuất dần, ngẩn người một lúc, rồi lại cúi đầu ngoạm từng miếng lớn ăn tiếp.
Bụng đã có đồ ăn lót dạ, gã nhớ lại lời Lý Long dặn, bèn cất hết đồ hộp và bánh nang vào bao tải, xốc lên lưng rồi quay đầu đi ngược lại. Đi được một đoạn, gã bắt đầu rẽ vào núi. Dù sao thì việc quan trọng nhất lúc này vẫn là phải đào được bối mẫu.
Lý Long biết tỏng gã này là tay mơ.
Năm nào cũng có vô số tay mơ đổ xô lên núi đào bối mẫu, đảng sâm, ai nấy đều ôm mộng vất vả một tháng, an nhàn cả năm.




